Trình bày cảm nhận về bài thơ Qua Đèo Ngang của Bà Huyện Thanh Quan

0

Trình bày cảm nhận về bài thơ Qua Đèo Ngang của Bà Huyện Thanh Quan

Bài làm

Thiên nhiên, đất nước con người vốn đã đẹp qua ngòi bút của người nghệ sĩ trở thành thơ ca càng trở nên đẹp hơn, một trong những tác phẩm lột tả vẻ đẹp mĩ miều của thiên nhiên cùng với những cảm xúc nhất định là tác phẩm “Qua đèo ngang”, tác phẩm thể hiện nỗi nhớ man mác về quê nhà, nhớ quê hương, thương cho bản thân nơi đất khách quê người đường xa.

Một không gian rộng lớn hiu quạnh hiện lên trước mặt người nghệ sĩ, cảnh vật khiến cho cảm xúc bên trong người nghệ sĩ được đẩy lên cao trào.

Bước tới đèo ngang bóng xế tà

Cỏ cây chen đá, lá chen hoa

    Thời gian và không gian hiện lên rõ nét qua hai câu thơ đầu, buổi chiều tà buông xuống, mặt trời xuống núi, không gian dường như bị thu hẹp lại bởi thứ ánh sáng nhẹ nhàng của hoàng hôn tạo cho con người cảm giác trống rỗng, cảm xúc sâu bên trong trở nên nặng nề, buồn bã hơn bao giờ hết. Con người là vậy đến cảnh vật cũng chẳng thế vui hơn là bao, chỉ có hình ảnh cỏ, cây, đá với hoa, tác giả sử dụng từ “chen” càng làm cho không gian hiu quạnh hơn, vạn vật đang cố gắng nương tựa vào nhau để sinh sôi nảy nở thì nơi đây có một người đang cô đơn giữa thiên nhiên, phải chăng con người buồn nên cảm thấy cỏ cây cũng chung một nỗi niềm. Rồi vô hình chung giữa khung cảnh đó là sự xuất hiện của hình ảnh con người

Lom khom dưới núi tiều vài chú

Lác đác bên sông chợ mấy nhà

    Tưởng gặp được hình ảnh người cùng cảnh ngộ, cùng tâm trạng dưới khung cảnh đó mà ngỡ ra chỉ là bóng dáng của vài chú tiều không rõ nét đang nhặt củi dưới núi, rồi phóng tầm mắt xa xa là bóng dáng thấp thoáng của những ngôi nhà nhỏ bé phía bên kia sông, sử dụng từ “lom khom” cho thấy được công việc khá vất vả của những chú tiều và “lác đác” để lột tả được sự sống hiếm hoi ở nơi đây. Dù thấy được con người ở nơi đây nhưng để tìm một người bạn tâm sự, san sẻ nỗi niềm là điều vô cùng khó, bởi tất cả đều rất xa vời, đều rất mờ ảo. Để rồi từ đó thốt lên nỗi lòng của bản thân mình

Nhớ nước đau lòng con cuốc cuốc

Thương nhà mỏi miệng cái da da

    Một âm hưởng du dương vô cùng não nề đã được thể hiện, giữa không gian đó lọt vào tâm trí người nghệ sĩ là tiếng kêu cuốc cuốc, da da, âm thanh đó càng làm cho nỗi nhớ trở nên da diết hơn, thủ pháp lấy động tả tỉnh của tác giả thật điệu nghệ, giữa không gian hiu quạnh là tiếng cuốc, tiếng da kêu. Tiếng kêu thể hiện nỗi nhớ nhà, nhớ quê hương, nhớ mái ấm gia đình, nhớ sự yên bình mà giản dị, nhưng nỗi nhớ đó đang vướng trong loạn lạc, trong mất mát, trong li tán. Cuối cùng cảm xúc của tác giả được đẩy lên đỉnh điểm

Dừng chân đứng lại trời non nước

Một mảnh tình duyên ta với ta

    Cảnh thiên nhiên mênh mông rộng lớn còn con người thì nhỏ bé, hình ảnh “Dừng chân đứng lại” như để cảm nhận vẻ đẹp của thiên nhiên, dừng lại để thấy được sự cô đơn lạc lõng trong không gian bao la đó, để rồi càng cô đơn tình cảm càng trở nên đậm, mà mảnh tình duyên của tác giả cũng chỉ có tác giả hiểu, chẳng có ai san sẻ chẳng có ai cùng thấu hiểu. Nỗi buồn đã lên đỉnh điểm, buồn thấu tam can, buồn không thể giải tỏa.

     Bằng ngòi bút tài tình, nghệ thuật đặc sắc của mình tác giả đã thể hiện thành công tâm tư tình cảm của mình qua từng câu thơ, thể hiện nỗi nhớ, sự cô độc giữa thiên nhiên rộng lớn.

Trình bày cảm nhận về bài thơ Qua Đèo Ngang của Bà Huyện Thanh Quan
Đánh giá bài viết

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *