Suy nghĩ khi đọc đoạn thơ: Nếu là con chim, chiếc lá…

0

Suy nghĩ khi đọc đoạn thơ: Nếu là con chim, chiếc lá…

Bài làm

Nếu một ngày nào đó, mặt trời không tỏa những tia nắng ấm áp, loài chim không góp khúc ca vui, loài hoa không còn phô hương sắc…? Nếu một ngày nào đó con người ích kỉ không muốn góp sức cho đời? Khi đó, nhân loại sẽ chìm trong màu xám, cuộc sống trở lên tồi tệ hơn bao giờ hết. Nghĩ tới điều ấy, tôi chợt nhớ về   những câu thơ của Tố Hữu:

“Nếu là con chim, chiếc lá
Thì con chim phải biết hót, chiếc lá phải xanh
Lẽ nào vay mà không có trả
Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình.”

Đoạn thơ của Tố Hữu mang đến một bài học về lẽ sống lớn: Hãy hiến dâng cho đời để cuộc sống này thêm tươi đẹp và có ý nghĩa.

Đoạn thơ của Tố Hữu không đơn thuần chỉ là một thi phẩm nghệ thuật đặc sắc mà ẩn chứa triết lý sống lớn lao sâu sắc. “Nếu là con chim, chiếc lá/ Thì con chim phải biết hót, chiếc lá phải xanh” câu thơ giả định và khẳng định loài chim sinh ra được tạo hóa ban cho tiếng hót, mang lại thanh âm trong trẻo cho đời và chiếc lá sinh ra có màu xanh để tô điểm sắc màu cuộc sống. Từ ý này, Tố Hữu mở rộng liên hệ với cuộc sống con người. “Vay” ở đây nghĩa là chúng ta đang thừa hưởng thành quả mà người đi trước để lại. “Trả” tức là đền đáp lại những gì mà người đi trước cho ta. Như vậy, đoạn thơ đã khẳng định: loài chim, chiếc lá cũng góp ích cho đời; vậy lẽ nào con người thừa hưởng hạnh phúc mà không biết ơn, đáp đền, cống hiến cho quê hương, Tố Hữu đã bàn về một lẽ sống lớn, ấy là “vay” phải biết “trả”, sống trước hết phải biết “cho” rồi hãy “nhận”.

Suy nghĩ khi đọc đoạn thơ: Nếu là con chim, chiếc lá…

Trong cuộc sống, quy luật có vay thì có trả là lẽ dĩ nhiên. Chúng ta sinh ra được chăm sóc, bảo học, yêu thương và thừa hưởng nhiều quyền lợi khác đều nhận lại từ người đi trước. Chúng ta được sống trong hòa bình là nhờ đâu? Chẳng phải nhờ sự hi sinh của những con người như Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp, Phan Bội Châu… đánh đổi máu và nước mắt để giành lấy độc lập dân tộc. Chúng ta có một hình hài hoàn chỉnh chẳng phải nhờ bố, mẹ hay sao? Chúng ta được cắp sách tới trường, được học hành, vui chơi chẳng nhờ những người không ngừng đấu tranh giành lấy quyền lợi cho trẻ em thì là ai? Tất cả những điều ấy không phải tạo hóa ban tặng mà là kết quả của những cuộc đấu tranh “dài hơi” từ thế hệ đi trước. Do đó, khắc ghi, biết ơn và tiếp nối thành quả đó là nghĩa vụ của mỗi chúng ta.

Lẽ sống đúng đắn về chân lí đừng chỉ biết nhận yêu thương mà quên việc cho đi hạnh phúc Tố Hữu đã đề cập đến trong bài thơ dường như cũng là lẽ sống của những con người đã trở thành hình mẫu lí tưởng. Người ta nói văn chương phản ánh cuộc đời, do đó những cuộc đời trong văn chương là cuộc đời có thật. Vẫn ám ảnh không nguôi giữa đêm bão tuyết, một lão họa sĩ già cần mẫn vẽ lên tường chiếc lá sự sống. Đọc “Chiếc lá cuối cùng” của O. Henry, thật cảm động khi tình thương lên ngôi tại nơi phố trọ nghèo. Cụ Bơ-men đã hi sinh cả sự sống cho Giôn-xi hồi sinh – một cô gái không họ hàng thân thích. Cũng không thể quên một anh thanh niên nơi “Lặng lẽ Sa Pa” trong văn Nguyễn Thành Long – một anh thanh niên không tên hiến dâng tuổi xuân và cuộc đời. Như vậy, trong cuộc sống này, song song với việc trả ơn còn là trao đi yêu thương vô điều kiện. Chỉ khi làm được như vậy, tâm hồn bạn mới đạt tới lý tưởng đẹp đẽ nhất, cuộc sống của bạn mới trở nên đáng quý và bất tử.

Bài thơ của Tố Hữu đã nhắc nhở chúng ta phải biết sống và cống hiến. Dù là việc làm nhỏ nhặt hay lớn lao, chỉ cần giữ cho lòng mình trong sáng, tôi tin bạn đã là một thiên thần. Loài chim, bông hoa hay chiếc lá đều làm tốt vai trò đẹp đẽ của nó. Ta là người lại để thua kém một con chim hay chiếc lá ư?

Suy nghĩ khi đọc đoạn thơ: Nếu là con chim, chiếc lá…
Đánh giá bài viết