Cảm xúc về mái trường tiểu học trước lúc chia tay

0

Cảm xúc về mái trường tiểu học trước lúc chia tay

Bài làm

Ngày nối ngày, tháng tiếp tháng cứ thế trôi đi mang theo hành trang kiến thức và tuổi thơ của tôi. Cũng như mọi khi nhưng sao hôm nay tôi bỗng nhận thấy một điều gì đó thật khác lạ. À…đúng rồi! Tôi ngước nhìn lên …thì ra…thì ra…những chùm hoa phượng đã đỏ tự bao giờ. Vậy là mùa hè đã đến thật rồi!

Chỉ còn hơn một tháng nữa thôi là chúng tôi kết thúc năm học. Có lẽ vì vậy mà ai ai cũng chăm lo đến việc học của mình để rồi khi bất chợt quay lại mới nhận ra: hè về! Hôm ấy là một buổi sớm trời cao xanh, khoáng đãng, vài giọt sương còn đọng lại trong kẽ lá, những chú chim líu lo ca bản nhạc râm ran gần xa. Phải chăng đó là khúc dạo đầu cho một mùa hè đầy mơ ước và lý thú? Khi nhận ra giây phút ngạc nhiên, bất ngờ ấy, đứng ngắm trường, tôi mới cảm nhận được những điều mới mẻ, khác lạ so với mấy ngày trước đây thôi.

Ngôi trường thân yêu với hai dãy lớp học đứng song song hiện ra sao mà khang trang, đẹp đẽ đến vậy? Dường như nó càng óng ánh hơn bởi được tưới lên một lớp nắng vàng ban mai. Thỉnh thoảng, làn gió nhẹ bay về làm xao động cành lá, hàng cây xanh tươi rung rinh như đùa giỡn, tắm mình trong nắng sớm. Vừa mới hôm nào, cây phượng vĩ còn lấm tấm những lộc non rồi xanh um những tán lá cuối xuân. Thế mà… thế mà… giờ đây, tất cả đã đổi khác. Nắng hạ về như một con thoi đẩy thời gian trôi đi nhanh chóng. Phượng thân yêu ơi! Nàng đã rừng rực, cháy bỏng cả một góc trời. Đó đây, từ các bồn hoa, những nụ hoa xinh xắn đang chúm chím khoe sắc, toả hương. Trên sân trường, học sinh vui đùa đủ trò: chỗ nhảy dây, chỗ chơi bi, chơi chắt… Dọc theo hành lang các lớp hay dưới tán lá của một vài gốc cây, mấy  bạn nữ đang xem chung nhau bài báo.

Xem thêm:  Viết đoạn văn tả cái gối ôm
Loading...

Cả sân trường rộn lên tiếng cười đùa, khăn quàng đỏ tung bay phấp phới, màu trắng của áo học trò bao phủ cả một khoảng trời. Hình như ai đó cũng đang cố gắng giữ lại cho mình những kỉ niệm tinh khôi, hồn nhiên, vô tư, thơ dại. Riêng tôi, không hoà vào đám bạn tung tăng chạy nhảy mà đứng ngắm “mái ấm” của mình suốt năm năm qua. Vâng! Màu hoa phượng đỏ thắm, tiếng ve ran ran gần xa là thước đo thời gian nhắc nhở chúng tôi về kì thi và một mùa hè đã đến.

Phượng hồng ơi! Cứ rực trời lên nhé! Ve ơi! Cứ dạo nhạc vang mãi nghe! Để rồi, chỉ ít ngày nữa thôi, ta sẽ tạm biệt tất cả: thầy cô, bạn bè, bảng đen, chỗ ngồi và cả tiếng trống trường thân thương nữa. Nhớ lắm! Nắng hạ ơi!

Đánh giá bài viết