Bài dự thi cuộc thi viết về những kỷ niệm sâu sắc về thầy cô và mái trường mến yêu

0

Bài dự thi cuộc thi viết về những kỷ niệm sâu sắc về thầy cô và mái trường mến yêu

Bài làm

“ Em xa cách nơi đây…người học trò năm ấy”… Lời bài hát cô ơi luôn vang lên sâu thẳm trong trái tim tôi. Mỗi khi nghe ca từ ngọt ngào ấy, tôi lại nhớ tới người cô yêu quý của mình. Tôi yêu cô nhiều lắm. Mỗi lần nhắc tới cô, một cảm xúc dạt dào lại trào dâng trong tôi

Người  cô yêu quý thân thương nhất mà tôi muốn nói lên cảm xúc nhất chính là cô giáo chủ nhiệm lớp tôi cô Cao Dung. Cô tôi năm nay đã hơn 40 tuổi nhưng trông còn rất trẻ. Ai cũng bảo cô trẻ lâu. Nhưng đấy chỉ là bề ngoài chứ nào ai biết bao năm tháng tần tảo cô dạy dỗ những đứa học trò chúng tôi, cô thay đổi nhiều lắm .Cô không chỉ đẹp ở mái tóc, cô còn có đôi mắt rất đẹp. Đôi mắt của cô đen lay láy ẩn sâu hàng lông mày thanh mảnh. Vầng trán cao cùng với mái tóc màu hạt dẻ lượn sóng bông bềnh, chảy dài qua vai. Khuôn mặt tròn trịa phúc hậu. Nhưng tôi yêu nhất là nụ cười của cô. Đã bao lần cô cười với tôi nhưng mỗi lần cô cười với tôi lại ẩn chứa một ý nghĩ nào đó. Mỗi khi cô phạt tôi, tôi buồn, cô cũng buồn vì chính cô cũng không muốn làm như thế với tôi. Nhưng chính mỗi lần cô phạt tôi lại làm cho tôi thêm trưởng thành hơn. Đã có lúc, tôi không hiểu được tình yêu thương cô dành cho tôi nên nhiều lúc tôi đã có cử chỉ và lời nói không đúng với cô. Bây giờ, cứ nhìn thấy nụ cười nở trên môi cô là mọi buồn phiền trong tôi đều tiêu tan. Thiếu nụ cười cuả cô là thiếu đi một cái gì đó không thể bù đắp nổi trong tôi. Cô không bao giờ quát mắng hay đánh đập học sinh chúng tôi. Mỗi khi học sinh chúng tôi mắc khuyết điểm, thay vì quát mắng cô gọi chúng tôi lại, phân tích cho chúng tôi đâu là đúng, đâu là sai…Tôi cảm nhận được tình cảm mà cô dành cho tôi thật lớn lao và vĩ đại.

Loading...

Cô Dung tôi là một giáo viên dạy văn, và là một giáo viên giỏi cô đã từng nhiều lần đi thi giáo viên giỏi các cấp. Cô là một tấm gương sáng cho lứa tuổi học trò chúng tôi noi theo. Và cô chính là người lái đò chắp cánh cho những giấc mơ của chúng tôi bay thật xa và vươn cao tới đỉnh tri thức.

Cô là một người biết lo toan lại hay quan tâm đến người khác nên được các thầy cô trong trường quý mến và tin tưởng. Ai cũng khen cô làm tốt công việc của mình. Hễ có ai có cuộc sống khó khăn, cô vận động tìm cách giúp đỡ,…Cô tôi thật tuyệt vời. Tôi còn nhớ bài học đầu tiên mà cô nói với chúng tôi “Tiên học lễ, hậu học văn”. Trong mỗi giờ học của cô có chỗ nào không hiểu cô lại chỉ cho từng đứa học trò chúng tôi, cô ân cần giảng dạy chỉ bảo nuôi nấng những đứa học trò chúng tôi nên người. Chính tình thương mà cô dành cho chúng tôi thật lớn lao và vĩ đại. Và cô luôn nói với chúng tôi rằng :“ Hãy là chính mình và đừng bao giờ từ bỏ ước mơ”.

Cô là người cô-người lái đò. Cô chính là người thắp sáng cho những ước mơ, niềm tin và hi vọng trong trái tim nhỏ bé của tôi. Tôi biết ơn cô nhiều lắm . Tất cả có thể đổi thay nhưng tình cảm của cô và tôi mãi mãi nguyên vẹn với thời gian. Cô của tôi đấy. Tôi tự hào vì có một người cô tuyệt vời. Cô luôn nằm trong trái tim tôi. Tôi yêu cô rất nhiều.

Tôi muốn nói vói cô : “ Cô ơi, cô chính là món quà tuyệt vời mà con có được trong cuộc đời này. Cô đã mang lại cho con niềm tin và hi vọng. Con luôn bé bỏng trước cô vĩ đại của con”. Và từ  sâu thẳm trong trái tim tôi luôn vang lên : “Cô ơi con yêu cô nhiều”.

Đánh giá bài viết